Thảo luận về chiến lược phát triển kinh tế TP.HCM đang xoay quanh một luận điểm cốt lõi: thước đo thành công của thành phố không nên chỉ dừng lại ở chỉ số GRDP hằng năm. Thay vào đó, hiệu quả sử dụng nguồn lực — từng đồng vốn, từng héc-ta đất, từng giờ lao động — mới phản ánh đúng chất lượng tăng trưởng.
Khái niệm "thuế thời gian" được đưa ra để chỉ những chi phí vô hình mà doanh nghiệp và nhà đầu tư phải gánh chịu khi đối mặt với thủ tục hành chính kéo dài, quy trình cấp phép phức tạp và độ trễ trong giải quyết hồ sơ. Đây được xem là rào cản thực chất đối với năng lực cạnh tranh của thành phố, không kém gì thuế tài chính hay chi phí đất đai.
Thay vì tập trung tạo ra các "ốc đảo ưu đãi" — tức các khu vực được hưởng chính sách đặc thù tách biệt — quan điểm được nêu trong bài là cải thiện môi trường kinh doanh đồng bộ, rộng khắp trên toàn địa bàn thành phố. Cách tiếp cận này được cho là có tác động lan tỏa lớn hơn và bền vững hơn so với mô hình ưu đãi cục bộ.
Nhận định chung là khi TP.HCM xử lý được bài toán "thuế thời gian", mục tiêu tăng trưởng hai con số sẽ trở nên khả thi — không phải nhờ cơ chế đặc cách, mà nhờ nâng cao hiệu suất tổng thể của bộ máy quản lý và môi trường đầu tư.
Theo VietnamNet Kinh doanh.