Chuyển đến nội dung chính
CƠ KHÍ.NET
Đo lường & dung sai

Máy đo quang học không tiếp xúc: máy chiếu biên dạng và hệ camera

Nguyễn Đỗ Tùng

Máy đo quang học không tiếp xúc dùng ánh sáng và camera thay đầu dò cơ khí để đo kích thước và biên dạng — hai nhóm chính là máy chiếu biên dạng (profile projector/optical comparator, phóng đại bóng chi tiết lên màn) và hệ đo bằng camera (vision measurement system, chụp ảnh rồi xử lý biên cạnh bằng phần mềm). Phù hợp nhất với chi tiết mềm, mỏng, nhỏ hoặc có nhiều đặc trưng cần đo nhanh mà đầu dò cơ khí dễ làm biến dạng hoặc không với tới.

Nội dung thuộc chuyên trang Đo lường & dung sai của cokhi.net, nhóm thiết bị đo — phần bổ sung cho các dụng cụ đo tiếp xúc đã có (panme, đồng hồ so, CMM đầu dò cơ khí).

Máy chiếu biên dạng phóng đại bóng chi tiết lên màn, hệ camera chụp ảnh rồi xử lý biên cạnh bằng phần mềm

Vì sao cần đo không tiếp xúc — khi đầu dò cơ khí chính là vấn đề

Mọi dụng cụ đo tiếp xúc — panme, đồng hồ so, đầu dò CMM cơ khí — đều tạo ra một lực đo, dù nhỏ, ép lên chi tiết. Với chi tiết cứng và đủ dày, lực đó không đáng kể. Nhưng với chi tiết nhựa mỏng, lá kim loại mềm, linh kiện điện tử nhỏ hoặc chi tiết có biên dạng phức tạp không tiếp cận được bằng đầu dò thẳng, lực đo đủ để làm sai kết quả — đúng cơ chế đã nêu ở lực đo của panme và cơ cấu hạn chế lực: ba chỗ biến dạng đàn hồi cùng lúc khi có lực đo.

Đo quang học loại bỏ hoàn toàn lực tiếp xúc: ánh sáng hoặc cảm biến camera "nhìn" biên dạng chi tiết mà không chạm vào nó.

Máy chiếu biên dạng (profile projector / optical comparator)

Nguyên lý: nguồn sáng chiếu chi tiết từ phía sau (đo bằng bóng, silhouette) hoặc từ phía trước (đo bề mặt), hệ thấu kính phóng đại hình ảnh lên màn kính mờ lớn hoặc màn hình, người vận hành đối chiếu biên dạng phóng đại với dưỡng chuẩn in sẵn hoặc đo trực tiếp bằng thước trên màn.

Độ phóng đại phổ biến trên thị trường: 10×, 20×, 50×, 100× — chọn theo kích thước chi tiết và mức chi tiết cần thấy rõ. Chi tiết càng nhỏ, biên dạng càng phức tạp (ren, răng, biên dạng cam) thì càng cần độ phóng đại cao.

Máy chiếu biên dạng đặc biệt mạnh khi kiểm biên dạng 2D phức tạp đối chiếu với dưỡng chuẩn: profin ren, biên dạng dao cắt, góc côn nhỏ, bán kính lượn nhỏ khó chạm đầu đo cơ khí tới — những đối tượng mà cách "nhìn thẳng" bằng mắt qua kính phóng đại vẫn trực quan hơn đọc số từ phần mềm.

Hệ đo bằng camera (vision measurement system)

Thay màn chiếu bằng camera kỹ thuật số + phần mềm xử lý ảnh: camera chụp chi tiết dưới ánh sáng có kiểm soát, phần mềm dò biên cạnh (edge detection) bằng thuật toán phân tích độ tương phản pixel, rồi tính khoảng cách, góc, đường kính từ tọa độ các biên đã dò được.

Ưu điểm chính so với máy chiếu biên dạng truyền thống:

  • Đo nhiều điểm/nhiều đặc trưng trong một lần chụp, không phải dịch chuyển tay từng điểm như đối chiếu qua màn kính.
  • Kết quả số hóa trực tiếp, xuất được báo cáo, lưu lại để so sánh giữa các lô — hỗ trợ trực tiếp việc theo dõi năng lực quá trình Cp, Cpk, Ppk theo thời gian mà không cần ghi tay từng số đo.
  • Tốc độ đo nhanh hơn nhiều cho chi tiết có số lượng lớn đặc trưng lặp lại (dãy lỗ, biên dạng răng lược).

Nhược điểm: phụ thuộc chất lượng ánh sáng và thuật toán dò biên — bề mặt phản chiếu mạnh hoặc trong suốt có thể làm phần mềm dò sai biên cạnh nếu không hiệu chỉnh ánh sáng đúng cách.

Đo quang học vẫn phải đối chiếu kết quả với đúng dải dung sai đã ghi trên bản vẽ — xem bảng tra dung sai lắp ghép trục – lỗ — công cụ chỉ thay cách lấy số đo, không thay đổi tiêu chuẩn chấp nhận.

So sánh với đo tiếp xúc

Đo tiếp xúc (panme, CMM đầu dò cơ khí)Đo quang học không tiếp xúc
Lực đo lên chi tiếtCó, dù nhỏ — gây biến dạng đàn hồiKhông — không chạm vào chi tiết
Chi tiết mềm/mỏngRủi ro biến dạng, đánh dấu bề mặtAn toàn, không để lại vết
Đo theo trục X-Y (mặt phẳng)Chính xác cao, ổn địnhChính xác cao, tốc độ nhanh hơn
Đo theo chiều sâu/trục ZTrực tiếp, tin cậyThường kém chính xác hơn X-Y, cần cảm biến bổ sung (laser, ánh sáng cấu trúc)
Bề mặt phản chiếu/trong suốtKhông ảnh hưởng nhiềuCó thể gây sai số dò biên nếu không xử lý ánh sáng đúng
Tốc độ với nhiều đặc trưngChậm hơn — từng điểm mộtNhanh — nhiều điểm/lần chụp

Hạn chế cần biết trước khi chọn

  • Độ sâu trường ảnh (depth of field) giới hạn — chi tiết có nhiều mức cao thấp trong cùng một lần đo có thể mất nét ở vùng ngoài tiêu cự, ảnh hưởng độ chính xác dò biên tại vùng đó.
  • Bề mặt phản chiếu mạnh (kim loại đánh bóng) hoặc trong suốt (nhựa, thủy tinh) dễ gây nhiễu ánh sáng, cần đèn chiếu chuyên dụng hoặc phủ chống phản chiếu tạm thời để đo chính xác.
  • Đo theo chiều sâu (trục Z) thường kém tin cậy hơn đo mặt phẳng (X-Y) — muốn đo cả 3 chiều chính xác cao cần kết hợp thêm cảm biến khoảng cách quang học chuyên dụng, gần với kiến trúc máy đo tọa độ có cảm biến quang — xem thêm nguyên lý chung ở máy đo tọa độ CMM.
  • Cần môi trường ánh sáng ổn định — thay đổi ánh sáng phòng đo giữa các lần đo có thể làm kết quả dò biên trôi nhẹ, tương tự cách nhiệt độ ảnh hưởng phép đo cơ khí đã nêu ở nhiệt độ chuẩn khi đo.

Ứng dụng thực tế

Đo quang học không tiếp xúc phù hợp nhất với: linh kiện điện tử nhỏ (chân IC, đầu nối), chi tiết nhựa ép mỏng dễ biến dạng khi có lực đo, dao cụ và biên dạng cắt (kiểm góc, bán kính lưỡi cắt mà không làm mòn/hỏng lưỡi khi đo), biên dạng ren và răng đối chiếu nhanh với dưỡng chuẩn, và kiểm 100% trên dây chuyền nhờ tốc độ đo nhanh hơn đo tiếp xúc từng điểm.

Câu hỏi thường gặp

Máy chiếu biên dạng và hệ camera (vision) khác nhau ở đâu? Máy chiếu biên dạng phóng đại hình ảnh lên màn để người vận hành đối chiếu bằng mắt hoặc đo bằng thước cơ khí trên màn. Hệ camera chụp ảnh rồi dùng phần mềm xử lý ảnh để tự động dò biên cạnh và tính số đo — nhanh hơn và số hóa được kết quả, nhưng phụ thuộc chất lượng thuật toán và ánh sáng.

Đo quang học có chính xác bằng đo tiếp xúc không? Với kích thước trên mặt phẳng (X-Y), đo quang học hiện đại có thể đạt độ chính xác tương đương hoặc tốt hơn đo tiếp xúc ở một số ứng dụng. Với chiều sâu (trục Z), đo tiếp xúc thường vẫn tin cậy hơn trừ khi hệ quang học có thêm cảm biến khoảng cách chuyên dụng.

Vì sao chi tiết bóng loáng khó đo bằng máy quang học? Vì bề mặt phản chiếu mạnh làm ánh sáng dội lại không đều, phần mềm dò biên cạnh dựa vào độ tương phản pixel có thể nhận nhầm vùng phản chiếu là biên chi tiết. Cách khắc phục thường dùng là chỉnh góc chiếu sáng, dùng ánh sáng khuếch tán, hoặc phủ lớp chống phản chiếu tạm thời trước khi đo.

Có cần hiệu chuẩn máy đo quang học không? Có — như mọi dụng cụ đo khác, độ phóng đại của ống kính và độ chính xác của hệ thống tọa độ camera cần kiểm định kỳ bằng dưỡng chuẩn quang học, theo cùng nguyên tắc chu kỳ và liên kết chuẩn đã nêu ở bài hiệu chuẩn thiết bị đo.

Tra và kiểm tiếp

Tài liệu tham khảo

  1. ISO 10360-8:2013 — Geometrical product specifications (GPS) — Acceptance and reverification tests for coordinate measuring systems (CMS) — Part 8: CMMs with optical distance sensors — phần liên quan tới máy đo tọa độ có cảm biến quang học.
  2. Nguyên lý dò biên cạnh (edge detection) trong xử lý ảnh công nghiệp — tài liệu chung ngành thị giác máy (machine vision), độ phóng đại ống kính profile projector theo catalogue phổ biến của các hãng thiết bị đo quang học (Nikon, Mitutoyo, Starrett).

Nhãn minh bạch: Bài kiến thức nền do Ban Biên tập Kỹ thuật cokhi.net biên soạn. Sơ đồ là hình khái niệm, không theo tỉ lệ. Độ phóng đại 10×/20×/50×/100× phản ánh dải sản phẩm phổ biến trên thị trường, không phải trị số bắt buộc theo một tiêu chuẩn cụ thể.

Thuộc chuyên trang: Đo lường & dung saiThiết bị đo